Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

Chỉ có một lời nguyện, một hy vọng trong đức ái,
trong niềm vui thánh thiện
Trích thư của thánh I-nha-xi-ô An-ti-ô-khi-a, giám mục, tử đạo, gửi giáo đoàn Ma-nhê-xi-a.
Vì qua các nhân vật vừa đề cập đến, tôi nhìn thấy và yêu mến toàn thể cộng đoàn anh em trong đức tin, nên tôi khuyên anh em hãy ra sức làm mọi việc trong tinh thần hoà hợp của Thiên Chúa, dưới quyền chủ toạ của giám mục thay thế Thiên Chúa và các linh mục thay thế Tông Đồ đoàn, cùng với các trợ tá mà tôi rất thương mến là những người đã nhận được thừa tác vụ do Đức Giê-su Ki-tô giao phó, Đấng đã có từ trước muôn thuở nơi Chúa Cha và đã xuất hiện vào thời cuối cùng. Vậy, sau khi đã sống theo những thói tục lành thánh, anh em hãy kính trọng lẫn nhau, đừng ai nhìn người thân cận theo con mắt xác thịt, mà phải luôn yêu mến nhau trong Đức Giê-su Ki-tô. Anh em không được làm điều gì có thể gây chia rẽ giữa anh em, nhưng hãy hợp nhất với giám mục và các vị lãnh đạo, để làm mô hình chứng tỏ có đời sống bất diệt.
Vậy, như Chúa đã không bao giờ làm gì, hoặc tự mình hoặc qua các Tông Đồ, mà không có Chúa Cha và không kết hợp mật thiết với Người, thì anh em cũng đừng làm gì mà không có giám mục và linh mục. Đừng biện bạch mà cho việc làm riêng lẻ của anh em là hợp lý, nhưng phải đoàn kết với nhau để có chung một lời nguyện, một lời cầu, một lòng trí, một hy vọng trong đức ái, trong niềm vui thánh thiện ; chỉ có một Đức Giê-su Ki-tô, Đấng cao trọng hơn hết. Mọi người hãy chạy như thể chạy vào một đền thờ duy nhất của Thiên Chúa, như thể đến một bàn thờ duy nhất, đến cùng Đức Giê-su Ki-tô duy nhất là Đấng phát xuất từ Chúa Cha duy nhất, hằng ở cùng Chúa Cha duy nhất và đã trở về với Người.
Anh em đừng để cho mình bị huyễn hoặc vì những học thuyết xa lạ và những chuyện cổ tích hoang đường vô bổ. Quả thật, nếu chúng ta còn sống theo luật Do-thái, thì phải thú nhận rằng mình đã không lãnh nhận ân sủng. Các ngôn sứ của Thiên Chúa đã sống theo Đức Giê-su Ki-tô. Chính vì thế mà các ngài đã bị ngược đãi. Được chính Thiên Chúa ban ơn linh hứng, các ngài đã làm cho những kẻ không tin xác tín rằng có một Thiên Chúa duy nhất đã tỏ mình ra qua Con của Người là Đức Giê-su Ki-tô, Lời của Chúa Cha đã từ cõi thinh lặng mà đi ra, và trong hết mọi sự đã làm đẹp lòng Chúa Cha, Đấng đã sai Người.
Vậy những ai đã sống trong chế độ lề luật cũ, thì nay đã có niềm hy vọng mới, vì không còn giữ ngày sa-bát nữa, nhưng sống theo tinh thần ngày của Chúa là ngày mà sự sống của chúng ta đã bừng lên nhờ Người và nhờ cái chết của chính Người. Một số người phủ nhận mầu nhiệm đó, còn chúng ta thì nhờ mầu nhiệm đó, đã lãnh nhận đức tin và kiên trì chịu đựng để được công nhận là môn đệ của Đức Giê-su Ki-tô, bậc thầy duy nhất của chúng ta. Làm sao chúng ta có thể sống mà không có Người ? Ngay cả các ngôn sứ xưa, vì là môn đệ của Người theo tinh thần, cũng đã chờ đợi Người như bậc thầy. Vì thế, Đấng mà các ngài đợi trông đang khi sống chính trực, đã cho các ngài được trỗi dậy từ trong kẻ chết, khi Người ngự đến. Kinh Sách thứ 2, 16 QN 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét