Bà khao khát tìm gặp Đức Ki-tô
mà bà tưởng người ta đã đem đi mấtTrích bài giảng của thánh Ghê-gô-ri-ô Cả, giáo hoàng, về bài Tin Mừng.
Khi bà Ma-ri-a Ma-đa-lê-na đến mộ và không thấy xác Chúa ở đó, bà tưởng người ta đã đem đi mất, nên đi báo tin cho các môn đệ. Các ông đã đến, đã thấy và tin như người phụ nữ đã nói. Rồi sau đó Kinh Thánh lại viết về các ông rằng : Các môn đệ trở về nhà và tiếp theo ngay : Bà Ma-ri-a đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc.
Vì thế, cần phải suy nghĩ xem sức mạnh của lòng yêu mến đã đốt cháy tâm trí của người phụ nữ này như thế nào. Dù các môn đệ bỏ mộ Chúa ra về, bà vẫn không chịu bỏ về. Bà cố tìm Đấng bà không gặp, vừa khóc vừa tìm, và vì lửa yêu mến bùng lên, bà khao khát tìm gặp Đấng bà tưởng người ta đã đem đi mất. Vì bà ở lại để tìm, cho nên bà là người duy nhất được gặp thấy Chúa, bởi vì sự kiên trì là sức mạnh không nhỏ của bất cứ việc lành nào. Đấng là chân lý đã nói : Kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát.
Vậy trước hết bà đã tìm mà chẳng gặp ; bà cứ kiên trì tìm kiếm và rốt cuộc bà đã gặp. Sự thể là ao ước mà không được mãn nguyện, thì càng ao ước hơn ; khi lòng ao ước tăng lên, thì nó sẽ chiếm hữu điều nó tìm được. Quả thật, lòng ao ước thánh thiện càng bị trì hoãn thì càng tăng. Còn nếu lòng ao ước vì bị trì hoãn mà suy giảm thì không phải là ao ước thật. Bất cứ ai muốn đạt tới chân lý, thì phải cháy lên ngọn lửa tình yêu này. Như vua Đa-vít đã nói : Linh hồn con khao khát Chúa Trời là Chúa Trời hằng sống. Bao giờ con được đến vào bệ kiến Tôn Nhan ?, và Hội Thánh còn nói trong sách Diễm ca : Trái tim tôi đã bị thương tích vì tình yêu rồi thêm : Tâm hồn tôi tan chảy.
Này bà, sao bà khóc ? Bà tìm ai ? Bà được hỏi vì sao bà đau buồn là để cho lòng ao ước của bà tăng thêm ; vì khi bà nhắc đến Đấng bà đang tìm, thì lòng bà càng cháy lửa yêu mến Người hơn nữa.
Đức Giê-su gọi bà : Ma-ri-a ! Sau khi Người đã gọi bà theo cách nói chung và bà không nhận ra, thì Người gọi bà đích danh. Dường như Người muốn nói với bà : “Chị hãy nhận ra Đấng đã nhận chị. Thầy không biết chị như biết bất cứ ai, Thầy biết rõ chị.” Vậy bà Ma-ri-a vì đã được gọi đích danh, nên bà đã nhận ra Đấng tác thành, và bà liền kêu lên : Ráp-bu-ni, nghĩa là lạy Thầy. Bởi chính Đấng bà đôn đáo tìm kiếm, thì cũng đang dạy dỗ trong tâm hồn bà để bà tìm kiếm Người.22/07 Lễ nhớ thánh nữ Maria Madalena
Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2014
Nước Thiên Chúa là bình an và hoan lạc trong Thánh ThầnTrích sách Gương Chúa Giê-su.
Bạn hãy hết lòng trở về với Thiên Chúa và từ bỏ thế gian khốn khổ này, thì tâm hồn bạn sẽ được nghỉ ngơi. Thật vậy, Nước Thiên Chúa là bình an và hoan lạc trong Thánh Thần : Đức Ki-tô sẽ đến với bạn, mang lại cho bạn niềm an ủi của Người, nếu bạn dọn sẵn trong lòng một nơi ở xứng đáng với Người.
Tất cả vinh quang và vẻ đẹp của Người đều phát xuất từ bên trong, và Người thích ở đó. Người thường hay thăm viếng con người nội tâm để hàn huyên tâm sự, an ủi vỗ về, tuôn đổ bình an và tỏ tình thân thiết khiến ta rất đỗi ngạc nhiên.
Vậy, hỡi linh hồn trung tín, hãy dọn sẵn tâm hồn bạn đón vị Hôn Phu, để Người đến với bạn và đoái thương ngự trong lòng bạn, vì Người nói : Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, Cha của Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy.
Vậy bạn hãy dành cho Đức Ki-tô một chỗ. Khi có Đức Ki-tô, bạn sẽ nên giàu sang phú quý và như thế là đủ cho bạn rồi. Chính Người sẽ lo liệu cho bạn, cung cấp mọi sự cho bạn một cách chu đáo để bạn khỏi cần trông cậy ở người đời.
Bạn hãy đặt hết lòng tin tưởng vào Thiên Chúa, hãy kính sợ và yêu mến một mình Người mà thôi. Chính Người sẽ trả lời thay cho bạn, sẽ làm cho bạn những gì tốt nhất.
Trên đời này, bạn không có thành trì bền vững, và dù ở đâu, bạn cũng chỉ là ngoại kiều, là lữ khách, chẳng lúc nào bạn được nghỉ ngơi trừ khi bạn kết hợp mật thiết với Đức Ki-tô.
Ước gì tư tưởng của bạn luôn ở bên Đấng Tối Cao, và lời cầu khẩn của bạn không ngừng hướng về Đức Ki-tô. Nếu bạn không biết suy ngắm những sự cao siêu trên trời, thì hãy tìm an nghỉ trong cuộc Thương Khó của Đức Ki-tô và sẵn lòng ở lại trong các thương tích thánh của Người. Bạn hãy chịu đau khổ với Đức Ki-tô và vì Đức Ki-tô, nếu bạn muốn hiển trị với Đức Ki-tô.
Giả như bạn được một lần sống hoàn toàn thân mật với Đức Giê-su và được nếm dù chỉ một chút tình yêu nồng nàn của Người, thì bấy giờ, bạn sẽ không còn lo gì đến sướng khổ cho riêng mình. Trái lại, bạn sẽ lấy làm vui sướng hơn vì được chịu sỉ nhục, bởi lẽ tình yêu Đức Giê-su làm cho người ta khinh chê chính mình.KS, thứ 4, CN XVI QN
Bạn hãy hết lòng trở về với Thiên Chúa và từ bỏ thế gian khốn khổ này, thì tâm hồn bạn sẽ được nghỉ ngơi. Thật vậy, Nước Thiên Chúa là bình an và hoan lạc trong Thánh Thần : Đức Ki-tô sẽ đến với bạn, mang lại cho bạn niềm an ủi của Người, nếu bạn dọn sẵn trong lòng một nơi ở xứng đáng với Người.
Tất cả vinh quang và vẻ đẹp của Người đều phát xuất từ bên trong, và Người thích ở đó. Người thường hay thăm viếng con người nội tâm để hàn huyên tâm sự, an ủi vỗ về, tuôn đổ bình an và tỏ tình thân thiết khiến ta rất đỗi ngạc nhiên.
Vậy, hỡi linh hồn trung tín, hãy dọn sẵn tâm hồn bạn đón vị Hôn Phu, để Người đến với bạn và đoái thương ngự trong lòng bạn, vì Người nói : Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, Cha của Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy.
Vậy bạn hãy dành cho Đức Ki-tô một chỗ. Khi có Đức Ki-tô, bạn sẽ nên giàu sang phú quý và như thế là đủ cho bạn rồi. Chính Người sẽ lo liệu cho bạn, cung cấp mọi sự cho bạn một cách chu đáo để bạn khỏi cần trông cậy ở người đời.
Bạn hãy đặt hết lòng tin tưởng vào Thiên Chúa, hãy kính sợ và yêu mến một mình Người mà thôi. Chính Người sẽ trả lời thay cho bạn, sẽ làm cho bạn những gì tốt nhất.
Trên đời này, bạn không có thành trì bền vững, và dù ở đâu, bạn cũng chỉ là ngoại kiều, là lữ khách, chẳng lúc nào bạn được nghỉ ngơi trừ khi bạn kết hợp mật thiết với Đức Ki-tô.
Ước gì tư tưởng của bạn luôn ở bên Đấng Tối Cao, và lời cầu khẩn của bạn không ngừng hướng về Đức Ki-tô. Nếu bạn không biết suy ngắm những sự cao siêu trên trời, thì hãy tìm an nghỉ trong cuộc Thương Khó của Đức Ki-tô và sẵn lòng ở lại trong các thương tích thánh của Người. Bạn hãy chịu đau khổ với Đức Ki-tô và vì Đức Ki-tô, nếu bạn muốn hiển trị với Đức Ki-tô.
Giả như bạn được một lần sống hoàn toàn thân mật với Đức Giê-su và được nếm dù chỉ một chút tình yêu nồng nàn của Người, thì bấy giờ, bạn sẽ không còn lo gì đến sướng khổ cho riêng mình. Trái lại, bạn sẽ lấy làm vui sướng hơn vì được chịu sỉ nhục, bởi lẽ tình yêu Đức Giê-su làm cho người ta khinh chê chính mình.KS, thứ 4, CN XVI QN
Được thông phần đau khổ của Đức Ki-tôTrích bài giảng của thánh Gio-an Kim Khẩu, giám mục, về Tin Mừng theo thánh Mát-thêu.
Các con ông Dê-bê-đê đã nài nỉ Đức Ki-tô điều này : Xin Thầy truyền cho hai anh em chúng con, một người được ngồi bên hữu, một người được ngồi bên tả Thầy. Vậy Người đã trả lời ra sao ? Người đã tỏ cho các ông thấy là điều các ông xin chẳng có gì do thần khí thúc đẩy, và nếu các ông hiểu điều mình xin, thì chắc chắn các ông đã không bao giờ xin như vậy. Người đã nói : Các anh chẳng biết các anh xin gì ! Vì điều xin ấy thật lớn lao, thật lạ lùng, còn trổi vượt mọi quyền thần trên trời biết mấy. Rồi Người nói thêm : Các anh có uống nổi chén Thầy sắp uống, và chịu được phép rửa Thầy sắp chịu không ? Người như muốn nói : “Các anh nói đến hưởng danh dự, triều thiên với Thầy ; còn Thầy, Thầy nói đến chiến đấu và mồ hôi. Vì bây giờ chưa phải là thời thưởng công, và bây giờ vinh quang của Thầy cũng chưa được tỏ hiện, nhưng cuộc sống hiện tại đầy chết chóc, chiến tranh và nguy hiểm.”
Bạn xem, Người đã dùng cách hỏi như thế nào để khuyến khích và lôi cuốn. Quả thật, Người không nói : “Các anh có thể chịu chết được chăng ? Các anh có thể đổ máu mình ra không ?” Nhưng Người hỏi thế nào ? Các anh có uống nổi chén không ? Rồi để lôi cuốn các ông, Người nói chén Thầy sắp uống, để nhờ được thông phần với Người mà các ông sẽ được can đảm hơn. Người còn gọi đó là một phép rửa, khi cho mọi người biết một cuộc thanh tẩy lớn lao sẽ xảy ra trên khắp địa cầu. Sau đó các ông trả lời Người : Thưa được. Vì lòng hăng say các ông hứa tức khắc, mà không biết mình nói gì, nhưng hy vọng rằng điều mình xin sẽ được nhận.
Vậy Người nói gì ? Chén Thầy uống, anh em cũng sẽ uống ; phép rửa Thầy chịu, anh em cũng sẽ chịu. Người đã báo trước cho các ông những hồng ân lớn lao, nghĩa là : “Anh em đáng được phúc tử đạo, sẽ chịu những đau khổ mà Thầy chịu, sẽ kết thúc cuộc đời bằng cái chết thảm thương ; và như thế anh em được thông phần đau khổ với Thầy.”Còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã dọn sẵn cho ai thì kẻ ấy mới được. Sau khi nâng tâm hồn các ông dậy, Người đã làm cho các ông trở nên cao thượng hơn, và cho các ông thắng vượt nỗi buồn phiền, bấy giờ Người mới chữa lại lời xin của các ông.
Nghe vậy, mười môn đệ kia đâm ra tức tối với hai anh em này. Bạn có thấy không ? Tất cả các ông đều bất toàn biết mấy, hai anh em thì tìm cách vượt lên trên mười ông kia, còn mười ông kia thì lại ganh tị với hai ông này. Nhưng, như tôi đã nói, sau đó bạn hãy cho tôi thấy các ông sẽ ra sao, và bạn sẽ thấy tất cả các ông đều không còn tình ý như thế nữa. Bạn hãy nghe, chính ông Gio-an là người bây giờ xin điều này, thì sẽ luôn nhường chỗ nhất cho ông Phê-rô, khi ông Phê-rô giảng và làm phép lạ như sách Công vụ Tông Đồ kể. Còn ông Gia-cô-bê thì sau đó không sống lâu lắm ; vì ngay từ buổi đầu Hội Thánh, ông đã đầy hăng say nhiệt thành, đã bỏ mọi sự đời này mà lên tới đỉnh cao khôn tả nên ông sớm được phúc tử đạo.Lễ thánh Giacôbê tông đồ, bài đọc 2 KS
Các con ông Dê-bê-đê đã nài nỉ Đức Ki-tô điều này : Xin Thầy truyền cho hai anh em chúng con, một người được ngồi bên hữu, một người được ngồi bên tả Thầy. Vậy Người đã trả lời ra sao ? Người đã tỏ cho các ông thấy là điều các ông xin chẳng có gì do thần khí thúc đẩy, và nếu các ông hiểu điều mình xin, thì chắc chắn các ông đã không bao giờ xin như vậy. Người đã nói : Các anh chẳng biết các anh xin gì ! Vì điều xin ấy thật lớn lao, thật lạ lùng, còn trổi vượt mọi quyền thần trên trời biết mấy. Rồi Người nói thêm : Các anh có uống nổi chén Thầy sắp uống, và chịu được phép rửa Thầy sắp chịu không ? Người như muốn nói : “Các anh nói đến hưởng danh dự, triều thiên với Thầy ; còn Thầy, Thầy nói đến chiến đấu và mồ hôi. Vì bây giờ chưa phải là thời thưởng công, và bây giờ vinh quang của Thầy cũng chưa được tỏ hiện, nhưng cuộc sống hiện tại đầy chết chóc, chiến tranh và nguy hiểm.”
Bạn xem, Người đã dùng cách hỏi như thế nào để khuyến khích và lôi cuốn. Quả thật, Người không nói : “Các anh có thể chịu chết được chăng ? Các anh có thể đổ máu mình ra không ?” Nhưng Người hỏi thế nào ? Các anh có uống nổi chén không ? Rồi để lôi cuốn các ông, Người nói chén Thầy sắp uống, để nhờ được thông phần với Người mà các ông sẽ được can đảm hơn. Người còn gọi đó là một phép rửa, khi cho mọi người biết một cuộc thanh tẩy lớn lao sẽ xảy ra trên khắp địa cầu. Sau đó các ông trả lời Người : Thưa được. Vì lòng hăng say các ông hứa tức khắc, mà không biết mình nói gì, nhưng hy vọng rằng điều mình xin sẽ được nhận.
Vậy Người nói gì ? Chén Thầy uống, anh em cũng sẽ uống ; phép rửa Thầy chịu, anh em cũng sẽ chịu. Người đã báo trước cho các ông những hồng ân lớn lao, nghĩa là : “Anh em đáng được phúc tử đạo, sẽ chịu những đau khổ mà Thầy chịu, sẽ kết thúc cuộc đời bằng cái chết thảm thương ; và như thế anh em được thông phần đau khổ với Thầy.”Còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã dọn sẵn cho ai thì kẻ ấy mới được. Sau khi nâng tâm hồn các ông dậy, Người đã làm cho các ông trở nên cao thượng hơn, và cho các ông thắng vượt nỗi buồn phiền, bấy giờ Người mới chữa lại lời xin của các ông.
Nghe vậy, mười môn đệ kia đâm ra tức tối với hai anh em này. Bạn có thấy không ? Tất cả các ông đều bất toàn biết mấy, hai anh em thì tìm cách vượt lên trên mười ông kia, còn mười ông kia thì lại ganh tị với hai ông này. Nhưng, như tôi đã nói, sau đó bạn hãy cho tôi thấy các ông sẽ ra sao, và bạn sẽ thấy tất cả các ông đều không còn tình ý như thế nữa. Bạn hãy nghe, chính ông Gio-an là người bây giờ xin điều này, thì sẽ luôn nhường chỗ nhất cho ông Phê-rô, khi ông Phê-rô giảng và làm phép lạ như sách Công vụ Tông Đồ kể. Còn ông Gia-cô-bê thì sau đó không sống lâu lắm ; vì ngay từ buổi đầu Hội Thánh, ông đã đầy hăng say nhiệt thành, đã bỏ mọi sự đời này mà lên tới đỉnh cao khôn tả nên ông sớm được phúc tử đạo.Lễ thánh Giacôbê tông đồ, bài đọc 2 KS
Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014
Chỉ có một lời nguyện, một hy vọng trong đức ái,
trong niềm vui thánh thiệnTrích thư của thánh I-nha-xi-ô An-ti-ô-khi-a, giám mục, tử đạo, gửi giáo đoàn Ma-nhê-xi-a.
Vì qua các nhân vật vừa đề cập đến, tôi nhìn thấy và yêu mến toàn thể cộng đoàn anh em trong đức tin, nên tôi khuyên anh em hãy ra sức làm mọi việc trong tinh thần hoà hợp của Thiên Chúa, dưới quyền chủ toạ của giám mục thay thế Thiên Chúa và các linh mục thay thế Tông Đồ đoàn, cùng với các trợ tá mà tôi rất thương mến là những người đã nhận được thừa tác vụ do Đức Giê-su Ki-tô giao phó, Đấng đã có từ trước muôn thuở nơi Chúa Cha và đã xuất hiện vào thời cuối cùng. Vậy, sau khi đã sống theo những thói tục lành thánh, anh em hãy kính trọng lẫn nhau, đừng ai nhìn người thân cận theo con mắt xác thịt, mà phải luôn yêu mến nhau trong Đức Giê-su Ki-tô. Anh em không được làm điều gì có thể gây chia rẽ giữa anh em, nhưng hãy hợp nhất với giám mục và các vị lãnh đạo, để làm mô hình chứng tỏ có đời sống bất diệt.
Vậy, như Chúa đã không bao giờ làm gì, hoặc tự mình hoặc qua các Tông Đồ, mà không có Chúa Cha và không kết hợp mật thiết với Người, thì anh em cũng đừng làm gì mà không có giám mục và linh mục. Đừng biện bạch mà cho việc làm riêng lẻ của anh em là hợp lý, nhưng phải đoàn kết với nhau để có chung một lời nguyện, một lời cầu, một lòng trí, một hy vọng trong đức ái, trong niềm vui thánh thiện ; chỉ có một Đức Giê-su Ki-tô, Đấng cao trọng hơn hết. Mọi người hãy chạy như thể chạy vào một đền thờ duy nhất của Thiên Chúa, như thể đến một bàn thờ duy nhất, đến cùng Đức Giê-su Ki-tô duy nhất là Đấng phát xuất từ Chúa Cha duy nhất, hằng ở cùng Chúa Cha duy nhất và đã trở về với Người.
Anh em đừng để cho mình bị huyễn hoặc vì những học thuyết xa lạ và những chuyện cổ tích hoang đường vô bổ. Quả thật, nếu chúng ta còn sống theo luật Do-thái, thì phải thú nhận rằng mình đã không lãnh nhận ân sủng. Các ngôn sứ của Thiên Chúa đã sống theo Đức Giê-su Ki-tô. Chính vì thế mà các ngài đã bị ngược đãi. Được chính Thiên Chúa ban ơn linh hứng, các ngài đã làm cho những kẻ không tin xác tín rằng có một Thiên Chúa duy nhất đã tỏ mình ra qua Con của Người là Đức Giê-su Ki-tô, Lời của Chúa Cha đã từ cõi thinh lặng mà đi ra, và trong hết mọi sự đã làm đẹp lòng Chúa Cha, Đấng đã sai Người.
Vậy những ai đã sống trong chế độ lề luật cũ, thì nay đã có niềm hy vọng mới, vì không còn giữ ngày sa-bát nữa, nhưng sống theo tinh thần ngày của Chúa là ngày mà sự sống của chúng ta đã bừng lên nhờ Người và nhờ cái chết của chính Người. Một số người phủ nhận mầu nhiệm đó, còn chúng ta thì nhờ mầu nhiệm đó, đã lãnh nhận đức tin và kiên trì chịu đựng để được công nhận là môn đệ của Đức Giê-su Ki-tô, bậc thầy duy nhất của chúng ta. Làm sao chúng ta có thể sống mà không có Người ? Ngay cả các ngôn sứ xưa, vì là môn đệ của Người theo tinh thần, cũng đã chờ đợi Người như bậc thầy. Vì thế, Đấng mà các ngài đợi trông đang khi sống chính trực, đã cho các ngài được trỗi dậy từ trong kẻ chết, khi Người ngự đến. Kinh Sách thứ 2, 16 QN
trong niềm vui thánh thiệnTrích thư của thánh I-nha-xi-ô An-ti-ô-khi-a, giám mục, tử đạo, gửi giáo đoàn Ma-nhê-xi-a.
Vì qua các nhân vật vừa đề cập đến, tôi nhìn thấy và yêu mến toàn thể cộng đoàn anh em trong đức tin, nên tôi khuyên anh em hãy ra sức làm mọi việc trong tinh thần hoà hợp của Thiên Chúa, dưới quyền chủ toạ của giám mục thay thế Thiên Chúa và các linh mục thay thế Tông Đồ đoàn, cùng với các trợ tá mà tôi rất thương mến là những người đã nhận được thừa tác vụ do Đức Giê-su Ki-tô giao phó, Đấng đã có từ trước muôn thuở nơi Chúa Cha và đã xuất hiện vào thời cuối cùng. Vậy, sau khi đã sống theo những thói tục lành thánh, anh em hãy kính trọng lẫn nhau, đừng ai nhìn người thân cận theo con mắt xác thịt, mà phải luôn yêu mến nhau trong Đức Giê-su Ki-tô. Anh em không được làm điều gì có thể gây chia rẽ giữa anh em, nhưng hãy hợp nhất với giám mục và các vị lãnh đạo, để làm mô hình chứng tỏ có đời sống bất diệt.
Vậy, như Chúa đã không bao giờ làm gì, hoặc tự mình hoặc qua các Tông Đồ, mà không có Chúa Cha và không kết hợp mật thiết với Người, thì anh em cũng đừng làm gì mà không có giám mục và linh mục. Đừng biện bạch mà cho việc làm riêng lẻ của anh em là hợp lý, nhưng phải đoàn kết với nhau để có chung một lời nguyện, một lời cầu, một lòng trí, một hy vọng trong đức ái, trong niềm vui thánh thiện ; chỉ có một Đức Giê-su Ki-tô, Đấng cao trọng hơn hết. Mọi người hãy chạy như thể chạy vào một đền thờ duy nhất của Thiên Chúa, như thể đến một bàn thờ duy nhất, đến cùng Đức Giê-su Ki-tô duy nhất là Đấng phát xuất từ Chúa Cha duy nhất, hằng ở cùng Chúa Cha duy nhất và đã trở về với Người.
Anh em đừng để cho mình bị huyễn hoặc vì những học thuyết xa lạ và những chuyện cổ tích hoang đường vô bổ. Quả thật, nếu chúng ta còn sống theo luật Do-thái, thì phải thú nhận rằng mình đã không lãnh nhận ân sủng. Các ngôn sứ của Thiên Chúa đã sống theo Đức Giê-su Ki-tô. Chính vì thế mà các ngài đã bị ngược đãi. Được chính Thiên Chúa ban ơn linh hứng, các ngài đã làm cho những kẻ không tin xác tín rằng có một Thiên Chúa duy nhất đã tỏ mình ra qua Con của Người là Đức Giê-su Ki-tô, Lời của Chúa Cha đã từ cõi thinh lặng mà đi ra, và trong hết mọi sự đã làm đẹp lòng Chúa Cha, Đấng đã sai Người.
Vậy những ai đã sống trong chế độ lề luật cũ, thì nay đã có niềm hy vọng mới, vì không còn giữ ngày sa-bát nữa, nhưng sống theo tinh thần ngày của Chúa là ngày mà sự sống của chúng ta đã bừng lên nhờ Người và nhờ cái chết của chính Người. Một số người phủ nhận mầu nhiệm đó, còn chúng ta thì nhờ mầu nhiệm đó, đã lãnh nhận đức tin và kiên trì chịu đựng để được công nhận là môn đệ của Đức Giê-su Ki-tô, bậc thầy duy nhất của chúng ta. Làm sao chúng ta có thể sống mà không có Người ? Ngay cả các ngôn sứ xưa, vì là môn đệ của Người theo tinh thần, cũng đã chờ đợi Người như bậc thầy. Vì thế, Đấng mà các ngài đợi trông đang khi sống chính trực, đã cho các ngài được trỗi dậy từ trong kẻ chết, khi Người ngự đến. Kinh Sách thứ 2, 16 QN
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)